Add parallel Print Page Options

Chết có tốt hơn không?

Ta lại thấy những người bị ngược đãi trên đất nầy.
    Ta thấy nước mắt của họ mà không ai an ủi.
Kẻ hung bạo có quyền thế,
    nhưng không ai an ủi những người bị họ làm hại.
Cho nên ta thấy người chết sướng hơn người sống.
Còn những kẻ chưa sinh ra lại còn sướng hơn;
    vì họ chưa thấy những chuyện gian ác trên đất nầy.

Vất vả mà làm gì?

Ta thấy có người vất vả làm việc để thành công: Họ đố kỵ nhau. Điều nầy thật cũng vô ích như đuổi theo mây khói.

Có người cho rằng khoanh tay không làm gì cả là dại,
    vì sẽ chết đói.
Chẳng thà có ít của mà thảnh thơi
còn hơn có nhiều của mà khốn khổ,
    rồi rốt cuộc giống như đuổi theo mây khói.
Ta lại cũng thấy chuyện vô ích nầy trên đất:
Ta thấy một người không gia đình, không con cái, không anh em.
    Anh ta làm việc vất vả
nhưng không bao giờ mãn nguyện.
Anh ta không bao giờ tự hỏi,
    “Mình làm việc vất vả như thế nầy cho ai?
Sao không dành thì giờ hưởng thụ?”
    Chuyện đó thật đáng buồn và vô nghĩa.

Bạn bè và gia đình tăng thêm sức mạnh

Hai người tốt hơn một,
    vì cả hai chung sức thì làm được nhiều việc hơn [a].
10 Nếu một người ngã, thì người kia đỡ lên.
Nhưng nếu chỉ có một mình mà ngã, thì không có ai đỡ mình lên.
11 Nếu hai người nằm chung thì ấm,
    còn một người làm sao ấm được?
12 Một người có thể bị kẻ thù đánh thắng,
    nhưng hai người chung sức có thể tự vệ được.
    Một dây thừng bện bằng ba sợi rất khó đứt.

Danh vọng, quyền lực đều vô ích

13 Chú bé nghèo mà khôn còn hơn ông vua già mà dại vì không nghe ý kiến hay. 14 Chú bé lên làm vua. Nó được sinh ra trong cảnh nghèo trong vương quốc của vị vua già ấy, thậm chí đã từng ngồi tù trước khi lên làm vua. 15 Ta nhìn xem những người sống trên đất theo nó để tôn nó làm vua. 16 Nhiều người theo nó lúc đầu nhưng về sau không thích nó nữa. Cho nên danh vọng quyền hành đều vô ích giống như chạy theo mây khói.

Footnotes

  1. Giảng Sư 4:9 làm được … hơn Hay “ích lợi hơn cho họ.”

Áp Bức, Lao Khổ, và Ðơn Chiếc

Tôi quay qua suy nghĩ về mọi hình thức áp bức diễn ra dưới ánh mặt trời, và này, những người bị áp bức đổ lệ khóc than nhưng không ai an ủi họ; dù những kẻ áp bức có đầy quyền lực trong tay, nhưng không ai an ủi những người bị áp bức. Vì thế tôi cho rằng những người chết, những người đã qua đời, có phước hơn những người còn sống, những người hiện đang sống. Nhưng có lẽ may mắn hơn cả hai thành phần đó là những kẻ chưa chào đời, những kẻ chưa phải thấy những việc xấu xa tội lỗi xảy ra dưới ánh mặt trời. Vì thế tôi thấy rằng mọi công lao khó nhọc và mọi tài năng sức lực mà một người đã đổ ra để tạo dựng sự nghiệp khiến người khác phải sinh lòng ganh tị, rốt cuộc cũng chỉ là vô nghĩa và là hoài công bắt gió.

Kẻ dại lười biếng cứ khoanh tay không chịu làm gì, nên bị đói đến nỗi thèm ăn thịt của chính mình.

Thà làm chỉ đủ ăn mà được an tâm hơn là làm vất vả quá đỗi để rồi trở thành hoài công bắt gió.

Tôi quay lại và nhìn thấy một việc vô nghĩa nữa dưới ánh mặt trời: Một người đơn chiếc, không có bạn đời, không có con cái, không có anh chị em, thế nhưng người ấy lại làm lụng đầu tắt mặt tối; con mắt không bao giờ thấy đủ về của cải giàu sụ của mình. Người ấy không bao giờ tự hỏi, “Ta làm lụng vất vả cho ai đây? Sao ta lại mê làm đến độ hy sinh tất cả các vui thú ở đời như thế?” Ðiều đó cũng chỉ vô nghĩa và công lao khó nhọc đó cũng là vô ích.

Giá Trị Khi Có Bạn

Hai người tốt hơn một, vì nếu hai người đều làm việc, lợi tức sẽ tốt hơn. 10 Hơn nữa nếu một người bị vấp ngã, người kia có thể đỡ bạn mình dậy. Nhưng tội nghiệp thay cho người đơn chiếc, vì khi người ấy bị vấp ngã, không có ai để đỡ người ấy dậy. 11 Cũng vậy, nếu hai người nằm chung, họ có thể sưởi ấm cho nhau, chứ một người làm sao ấm được? 12 Nếu một người đơn chiếc, người ấy sẽ dễ bị tấn công; nhưng khi hai người đồng lòng, họ có thể chống cự kẻ nào dám công kích họ. Nếu ba người cùng hiệp lại, họ sẽ như dây thừng bện ba chão, không dễ gì bị bứt đứt.

13 Thà làm một người trẻ nghèo mà khôn hơn là làm một ông vua già mà dại, bởi ông không chịu nghe những lời góp ý nữa. 14 Vì người trẻ ấy sẽ ra khỏi tù và sẽ lên ngôi trị vì, mặc dù người ấy sinh ra trong một gia đình nghèo trong vương quốc. 15 Tôi đã thấy mọi người sống và bước đi dưới ánh mặt trời đều ủng hộ người trẻ đó đứng lên thế vị ông vua già. 16 Mặc dù vô số người, không sao đếm hết, phục tùng vị vua trẻ đó, nhưng thế hệ đến sau lại không thấy có gì đáng phấn khởi về vua ấy. Ðiều đó cũng là vô nghĩa và là hoài công bắt gió.

Những Vấn Đề Trong Đời Sống

Tôi ngẫm nghĩ về những sự ức hiếp xảy ra trên đời.

Xem kìa! Người bị ức hiếp, nước mắt đầm đìa!
    Nhưng không được ai an ủi.
Kẻ ức hiếp cậy quyền hành ức hiếp họ!
    Nhưng không ai bênh vực[a] họ.
Vậy tôi mừng cho người chết,
    Vì những người đã chết rồi,
Có phước hơn những người hiện vẫn còn sống
    Trong cảnh áp bức.
Nhưng người có phước hơn cả hai hạng người kia
    Là người chưa sinh ra,
Chưa từng chứng kiến những việc gian ác
    Xảy ra trên đời.

Thái Độ Đối Với Việc Làm

Tôi nhận thấy mọi việc con người làm khó nhọc, cách tài năng, chỉ vì lòng ganh đua, rồi cũng qua đi. Quả là vô nghĩa vô nghĩa, hư ảo, giống như đuổi theo luồng gió vậy.

“Kẻ dại ngồi khoanh tay,
    Tự gây thiệt hại cho mình.”[b]
“Tốt hơn là nắm đầy một bàn tay mà nghỉ ngơi, nhàn hạ,
    Còn hơn khổ nhọc cho đầy hai tay,
    Như thể cố công bắt gió.”

Giá Trị Của Người Bạn

Ngẫm nghĩ sự đời tôi thấy đời vô nghĩa, hư ảo:

Như một người kia sống đơn chiếc,
    Không con cái, không anh em,
Thế nhưng cứ lao nhọc không ngừng,
    Mắt nhìn của cải không biết chán.
Người chẳng hề tự hỏi[c] “Vì ai mà tôi phải lao khổ nhọc nhằn,
    Nhịn ăn sung mặc sướng?”
Quả là vô nghĩa, hư ảo,
    Một cuộc đời vất vả, lầm than, bi đát.
Hai người hơn một,
    Vì làm việc chung có lợi cho cả hai.
10 Nếu một người ngã,
    Có người kia đỡ.
Khổ nỗi cho người đơn độc, khi ngã,
    Không ai đỡ người lên!
11 Cũng vậy, hai người nằm chung thì ấm,
    Còn một người làm sao ấm được?
12 Người đơn độc dễ bị đánh hạ,
    Nhưng hai người chung sức chống cự, dễ ai đánh hạ được sao?
Sợi dây bện không dễ gì bứt đứt.

Suy Tư Về Thế Lực Chính Trị

13 Một người trẻ tuổi nghèo nàn nhưng khôn ngoan, còn hơn một vì vua cao tuổi lại ngu dại, không biết nghe lời khuyên can; 14 Vì người trẻ tuổi từ ngục tù lên làm vua, dù người vốn sinh ra nơi bần hàn trong vương quốc. 15 Tôi nhận thấy mọi người sinh sống trên đời, đều đứng về phía người trẻ tuổi thứ nhì, là người sẽ kế vị ngôi vua. 16 Thần dân dưới quyền vua trẻ tuổi này[d] đông vô số. Thế nhưng, các thế hệ đến sau không thán phục người. Thật đó cũng là vô nghĩa, hư ảo, như thể cố công bắt gió!

Footnotes

  1. 4:1 Nt: an ủi
  2. 4:5 Nt: ăn thịt mình
  3. 4:8 Thêm vào cho rõ nghĩa
  4. 4:16 Ctd: tất cả những người sống trước thời họ