Add parallel Print Page Options

Ít-ra-en quay mặt khỏi Thượng Đế

CHÚA phán cùng tôi như sau: “Hãy đi nói cùng dân cư Giê-ru-sa-lem rằng: CHÚA phán:

‘Ta nhớ lại khi các ngươi còn là một tân quốc gia,
    các ngươi trung thành với ta như thế nào.
Các ngươi yêu ta như một cô dâu.
    Các ngươi đi theo ta qua sa mạc,
    một vùng đất chưa hề được trồng trọt.
Ít-ra-en là dân thánh cho CHÚA,
    giống như hoa quả đầu mùa của mùa gặt Ngài.
Những kẻ làm hại Ít-ra-en bị trừng phạt nặng nề.
    Thảm họa xảy đến cho chúng,’” CHÚA phán vậy.

Hãy nghe lời của CHÚA, hỡi nhà Gia-cốp,
    và các họ hàng Ít-ra-en.

CHÚA phán như sau:
    “Ta rất công bằng với tổ tiên các ngươi,
    vậy tại sao chúng quay bỏ ta?
Tổ tiên các ngươi thờ lạy các tượng chạm vô ích
    và chính mình cũng trở thành vô dụng.
Tổ tiên các ngươi không hề hỏi,
    ‘CHÚA là Đấng mang chúng ta
    ra khỏi Ai-cập đâu rồi?
Ngài dẫn dắt chúng ta qua sa mạc,
    qua vùng đất khô khan lởm chởm đá,
qua xứ tăm tối và nguy hiểm.
    Ngài dẫn chúng ta qua nơi không ai ở hay đi lại.’

Ta đưa các ngươi vào một xứ phì nhiêu
    để các ngươi mặc tình ăn hoa quả và sản vật xứ đó.
Nhưng các ngươi vào làm nhơ nhớp xứ ta;
    Các ngươi làm nơi đó trở thành ghê tởm.

Các thầy tế lễ không hỏi,
    ‘CHÚA đâu rồi?’
Những người truyền bá lời giáo huấn ta, không hề biết ta.
    Các lãnh tụ chống nghịch ta.
Các nhà tiên tri nói tiên tri nhân danh Ba-anh,
    và bái lạy các tượng chạm vô ích.”

“Nên bây giờ ta nhắc lại điều ta đã tuyên bố nghịch cùng các ngươi,” CHÚA phán.
    “Ta sẽ loan báo điều ta nghịch cùng con cháu các ngươi.
10 Hãy băng qua biển đến các đảo Kít-tim [a] mà xem.
    Hãy sai người đến xứ Kê-đa mà nhìn cho kỹ.
    Xem thử có thấy chuyện như thế nầy chưa?
11 Có dân tộc nào đánh đổi thần mình không?
    Dù cho thần của chúng không phải là thần đi nữa.
Nhưng dân ta đã đổi Thượng Đế vinh hiển của mình
    để lấy những tượng chạm vô ích.

12 Hỡi trời, hãy sửng sốt về chuyện nầy
    và hãy run sợ!” CHÚA phán vậy.
13 “Dân ta đã phạm hai điều ác:
    Chính họ đã quay lưng khỏi ta,
    là suối nước sống.
Rồi tự đào các hồ chứa nước [b] cho mình,
    là giếng nứt nẻ không giữ nước được.

14 Dân Ít-ra-en có phải là nô lệ không?
    Chúng đã là nô lệ từ lúc mới ra đời sao?
    Tại sao chúng bị bắt làm tù binh?
15 Quân thù đã gầm thét nghịch cùng Ít-ra-en như sư tử rống;
    chúng đã gầm gừ cùng Ít-ra-en.
Chúng đã tiêu hủy đất Ít-ra-en.
Các thành phố của Ít-ra-en điêu tàn,
    dân cư đã bỏ đi hết.
16 Dân cư các thành Mem-phít và Ta-ban-hê [c]
    đã cạo đầu các ngươi để sỉ nhục các ngươi.
17 Phải chăng các ngươi rước những điều nầy vào mình
    vì đã quay khỏi Thượng Đế
    trong khi Ngài đang dẫn các ngươi vào đường chính đáng? [d]
18 Đừng đi xuống Ai-cập
    hay uống nước sông Si-ho mà uổng công!
Chớ nên đi qua A-xy-ri cầu cứu
    và uống nước sông Ơ-phơ-rát vì chẳng ích gì.
19 Các ngươi chuốc lấy trừng phạt
    do điều ác mình làm
và những điều quấy các ngươi phạm
    sẽ dạy các ngươi một bài học.
Hãy suy nghĩ điều nầy và hiểu rằng
    quay khỏi CHÚA, Thượng Đế mình,
    là điều cực ác.
Không kính sợ Ngài là điều sái bậy,”
    CHÚA Toàn Năng phán vậy.
20 “Trước kia các ngươi bẻ gãy ách, cắt bỏ dây thừng trói buộc mình
và nói, ‘Chúng tôi sẽ không phục vụ Ngài!’
    Thật vậy, các ngươi nằm xuống hành dâm
    trên mỗi ngọn đồi, và dưới mỗi cây xanh [e].
21 Ta đã trồng các ngươi như một dây nho đặc biệt
    gieo hạt giống rất tốt.
Tại sao các ngươi hóa thành dây nho hoang
    sinh ra trái nho xấu vậy?
22 Dù cho các ngươi tắm rửa bằng xà-bông và thuốc tẩy,
ta vẫn nhìn thấy vết dơ của tội lỗi các ngươi,”
    CHÚA là Thượng Đế phán vậy.
23 “Sao các ngươi nói được cùng ta rằng,
    ‘Tôi không có lỗi.
    Tôi không có thờ thần Ba-anh?’
Hãy nhìn những gì ngươi làm trong thung lũng.
    Hãy suy nghĩ đến những hành động ngươi.
Ngươi như con lạc đà cái đến thời kỳ rượng đực
    chạy tung tăng khắp nơi.
24 Ngươi như con lừa hoang sống trong sa mạc
    và đánh hơi gió vào thời kỳ rượng đực.
Lúc đó ai mà ngăn chận nó được?
    Lừa đực nào đuổi theo
    cũng bắt được nó dễ dàng;
vào thời kỳ rượng đực, rất dễ kiếm nó.
25 Đừng chạy cho đến khi chân ngươi sút giày dép
    hay đến khi cổ họng ngươi khô.
Nhưng ngươi nói, ‘Vô ích!
    Tôi thích các thần khác,
Tôi phải theo đuổi họ!’”

26 Kẻ trộm cũng cảm thấy xấu hổ
    khi bị bắt quả tang.
    Nhà Ít-ra-en cũng vậy, phải biết mất cỡ,
từ thầy tế lễ cho đến các nhà tiên tri.
27 Họ nói cùng vật làm bằng gỗ rằng,
    “Ngươi là cha ta,”
    và tượng đá rằng, “Ngươi sinh ra ta.”
Những kẻ đó không thèm nhìn đến ta;
    Chúng đã quay lưng khỏi ta.
Nhưng khi gặp khốn đốn thì chúng kêu,
    “Xin hãy đến cứu chúng tôi!”
28 Những hình tượng các ngươi làm cho mình đâu rồi?
    Bảo chúng đến cứu ngươi
    khi ngươi gặp khốn khó đi!
Hỡi dân Giu-đa, ngươi có bao nhiêu thị trấn
    thì có bấy nhiêu hình tượng!

29 “Sao các ngươi phàn nàn cùng ta?
    Tất cả các ngươi đều đã chống nghịch ta,”
    CHÚA phán vậy.
30 “Ta đã trừng phạt các ngươi nhưng không kết quả.
    Các ngươi không thèm trở lại cùng ta
    khi ta trừng phạt các ngươi.
Các ngươi dùng gươm giết các nhà tiên tri mình
    như sư tử đói.”
31 “Hỡi dân Giu-đa, hãy để ý nghe lời CHÚA:
    Có phải ta giống sa mạc cho dân Ít-ra-en
hay như mảnh đất đen tối và hiểm nguy chăng?
    Sao dân ta bảo, ‘Chúng ta tha hồ đi thong dong.
Chúng ta sẽ không đến cùng Ngài nữa’?
32 Thiếu nữ không hề quên đồ trang sức mình,
    cô dâu không quên vật trang điểm cho áo cưới mình.
Nhưng dân ta quên ta không biết bao nhiêu lâu.
33 Các ngươi biết rành việc theo đuổi tình yêu.
Người đàn bà kém cỏi nhất cũng học được
    những thói gian ác từ các ngươi.
34 Trên áo quần ngươi cũng có vấy máu
    của kẻ nghèo khó và vô tội,
họ không phải là bọn trộm cắp
    mà các ngươi bắt được quả tang.
Chính các ngươi làm những chuyện đó,
35 rồi tuyên bố, ‘Tôi vô tội.
    Thượng Đế không nổi thịnh nộ cùng tôi đâu.’
Nhưng ta sẽ kết tội ngươi vì nói dối,
    Vì ngươi bảo, ‘Tôi có phạm tội đâu.’
36 Thật quá dễ cho các ngươi đổi ý.
Đến nỗi Ai-cập cũng như A-xy-ri
    đều làm nhục ngươi.
37 Cuối cùng ngươi sẽ rời nơi đó
    hai tay chắp trên đầu như tù binh.
Ngươi tin cậy các nước đó,
    nhưng chúng chẳng giúp gì được cho ngươi,
    vì CHÚA đã từ bỏ chúng.”

Footnotes

  1. Giê-rê-mi-a 2:10 các đảo Kít-tim Đây là tên đảo Chíp nhưng danh từ nầy cũng thường dùng để chỉ các đảo khác và các vùng bờ biển ở Địa-trung-hải.
  2. Giê-rê-mi-a 2:13 đào các hồ chứa nước Nghĩa là họ dựng nên các thần giả.
  3. Giê-rê-mi-a 2:16 Mem-phít và Ta-ban-hê Hai thành phố ở Ai-cập.
  4. Giê-rê-mi-a 2:17 dẫn … chính đáng Câu nầy không có trong bản cổ Hi-lạp.
  5. Giê-rê-mi-a 2:20 Thật vậy, … dưới mỗi cây xanh Có nghĩa là dân chúng thờ phụng các thần giả ở những nơi ấy.
Vietnamese Bible: Easy-to-Read Version (BPT)

Copyright © 2010 by World Bible Translation Center

Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng tôi rằng:

Hãy đi, kêu vào tại Giê-ru-sa-lem rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta còn nhớ về ngươi lòng nhơn từ của ngươi lúc đang thơ, tình yêu mến trong khi ngươi mới kết bạn, là khi ngươi theo ta nơi đồng vắng, trong đất không gieo trồng.

Y-sơ-ra-ên vốn là dân biệt riêng ra thánh cho Đức Giê-hô-va; vốn là trái đầu mùa của hoa lợi Ngài. Phàm những kẻ nuốt dân ấy sẽ có tội; tai vạ sẽ lâm trên họ, Đức Giê-hô-va phải vậy.

Hỡi nhà Gia-cốp, cùng các họ hàng nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va!

Đức Giê-hô-va phán như vầy: Tổ phụ các ngươi có thấy điều không công bình gì trong ta, mà đã xa ta, bước theo sự hư không, và trở nên ngươi vô ích?

Họ không nói: Chớ nào Đức Giê-hô-va ở đâu? Aáy là Đấng đã đem chúng ta khiến khỏi đất Ê-díp-tô, đã dắt chúng ta qua đồng vắng, trong đất sa mạc đầy hầm hố, trong đất khô khan và có bóng sự chết, là đất chẳng một người nào đi qua, và không ai ở.

Ta đã đem các ngươi vào trong một đất có nhiều hoa quả, để ăn trái và hưởng lợi nó. Nhưng, vừa vào đó, các ngươi đã làm ô uế đất ta, đã làm cho sản nghiệp ta thành ra gớm ghiếc.

Các thầy tế lễ không còn nói: Nào Đức Giê-hô-va ở đâu? Những người giảng luật pháp chẳng biết ta nữa. Những kẻ chăn giữ đã bội nghịch cùng ta. Các tiên tri đã nhơn danh Ba-anh mà nói tiên tri, đi theo những sự không ích gì cả.

Đức Giê-hô-va phán: Vì cớ đó ta sẽ còn tranh cạnh cùng các ngươi, cho đến con cháu của con cháu các ngươi nữa.

10 Hãy qua các cù lao Kít-tim mà xem! Hãy khiến người đến Kê-đa, và xét kĩ; xem thử có việc như vậy chăng.

11 Có nước nào thay đổi thần của mình, mặc dầu ấy chẳng phải là thần không? Nhưng dân ta đã đổi vinh hiển mình lấy vật vô ích!

12 Hỡi các từng trời, hãy lấy làm lạ về sự đó; hãy kinh hãi gớm ghê, hãy rất tiêu điều, Đức Giê-hô-va phán.

13 Dân ta đã làm hai điều ác: chúng nó đã lìa bỏ ta, là nguồn nước sống, mà tự đào lấy hồ, thật, hồ nứt ra, không chứa nước được.

14 Y-sơ-ra-ên là đầy tớ, hay là tôi mọi sanh trong nhà? Vậy sao nó đã bị phó cho sự cướp?

15 Các sư tử con gầm thét, rống lên inh ỏi nghịch cùng nó, làm cho đất nó thành ra hoang vu. Các thành nó bị đốt cháy, không có người ở nữa.

16 Con cháu của Nốp và Tác-pha-nết cũng đã làm giập sọ ngươi.

17 Mọi điều đó há chẳng phải xảy ra cho ngươi vì đã lìa bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, khi Ngài dắt ngươi trên đường sao?

18 Hiện bây giờ, người có việc gì mà đi đường qua Đức Chúa Trời đặng uống nước Si-ho? Có việc gì mà đi trong đường A-si-ri đặng uống nước Sông cái?

19 Tội ác ngươi sự sửa phạt ngươi, sự bội nghịch ngươi sẽ trách ngươi, nên ngươi khá biết và thấy rằng lìa bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và chẳng có lòng kính sợ ta, ấy là một sự xấu xa cay đắng, Chúa, là Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.

20 Xưa kia ta đã bẻ ách ngươi, bứt xiềng ngươi, mà ngươi nói rằng: Tôi không vâng phục nữa; vì trên mỗi đồi cao, dưới mỗi cây xanh, ngươi đã cúi mình mà hành dâm.

21 Ta đã trồng ngươi như cây nho tốt, giống đều rặc cả; mà cớ sao ngươi đã đốc ra nhánh xấu của gốc nho lạ cho ta?

22 Dầu ngươi lấy hỏa tiêu và dùng nhiều diêm cường rửa mình, tội lỗi ngươi cũng còn ghi mãi trước mặt ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

23 Sao ngươi dám nói rằng: Ta không bị ô uế; ta chẳng từng đi theo thần tượng Ba-anh? Hãy xem đường ngươi trong nơi trũng; nhận biết điều ngươi đã làm, như lạc đà một gu lanh lẹ và buông tuồng,

24 như lừa cái rừng, quen nơi đồng vắng, động tình dục mà hút gió. Trong cơn nóng nảy, ai hay xây trở nó được ư? Những kẻ tìm nó không cần mệt nhọc, đến trong tháng nó thì sẽ tìm được.

25 Hãy giữ cho chơn ngươi chớ để trần, cổ ngươi chớ khát! Nhưng ngươi nói rằng: Aáy là vô ích; không, vì ta thích kẻ lạ và sẽ theo chúng nó.

26 Như kẻ trộm bị bắt, xấu hổ thể nào, thì nhà Y-sơ-ra-ên, nào vua, nào quan trưởng, nào thầy tế lễ, nào kẻ tiên tri, cũng sẽ xấu hổ thể ấy.

27 Chúng nói với gỗ rằng: Ngài là cha tôi; với đá rằng: Ngài đã sanh ra tôi. Vì chúng đã xây lưng lại cùng ta, mà không xây mặt lại với ta. Đoạn, đến ngày hoạn nạn, chúng sẽ nói rằng: Hãy chỗi dậy, cứu lấy chúng tôi!

28 Vậy chớ nào các thần mà các ngươi đã làm ra cho mình ở đâu? Nếu các thần ấy có thể cứu các ngươi trong kỳ hoạn nạn, thì hãy chỗi dậy mà cứu! Hỡi Giu-đa, vì số các thần ngươi cũng bằng các thành ngươi!

29 Sao ngươi biện luận cùng ta? Các ngươi thảy đều đã phạm tội nghịch cùng ta, Đức Giê-hô-va phán vậy.

30 Ta đã đánh con cái các ngươi là vô ích: chúng nó chẳng chịu sự dạy dỗ. Gươm các ngươi đã nuốt các kẻ tiên tri mình, như sư tử phá hại.

31 Hỡi dòng dõi nầy! Hãy rõ lời Đức Giê-hô-va phán: Ta há là một đồng vắng hay là một đất tối tăm mờ mịt cho dân Y-sơ-ra-ên sao? Làm sao dân ta có nói rằng: chúng tôi đã buông tuồng, không đến cùng Ngài nữa?

32 Con gái đồng trinh há quên đồ trang sức mình, này dâu mới há quên áo đẹp của mình sao? Nhưng dân ta đã quên ta từ những ngày không tính ra được.

33 Sao ngươi cứ dọn đường mình để tìm tình ái! đến nỗi đã dạy cho những đờn bà xấu nết theo lối mình.

34 Nơi vạt áo ngươi cũng đã thấy máu của kẻ nghèo nàn vô tội, chẳng phải vì cớ nó đào ngạch, bèn là vì cớ mọi điều đó.

35 Ngươi lại còn nói rằng: Tôi vô tội, thật cơn giận của Ngài lìa khỏi tôi! Nầy, vì ngươi nói rằng: Tôi không có tội, ừ, ta sẽ đoán xét ngươi.

36 Sao ngươi chạy mau để đổi đường ngươi? Xưa kia ngươi xấu hổ về A-si-ri, nay cũng sẽ xấu hổ về Ê-díp-tô.

37 Ngươi sẽ chấp tay lên trên đầu, mà đi ra từ nơi đó. Vì Đức Giê-hô-va duồng bỏ những kẻ mà ngươi trông cậy, ngươi sẽ chẳng được thạnh vượng gì bởi chúng nó.

1934 Vietnamese Bible (VIET)

Copyright © 1934 by Public Domain

Bible Gateway Sponsors